Trường tiểu học Ninh Phúc tổ chức chương trình ngoại khóa Kỹ năng sống - Chuyên đề "Giá trị yêu thương"

 

Có người đã từng nói: “ Đủ nắng hoa sẽ nở

                                    Đủ gió chong chóng sẽ quay

                                   Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy”.

Câu nói ấy cho chúng ta thấy con người ta sinh ra, được sống trên đời này vốn dĩ đã là một hạnh phúc lớn. Nhưng có thể sống trong lòng của người khác còn là niềm hạnh phúc lớn hơn. Đó chính là khi chúng ta có cảm giác yêu thương và được yêu thương. Tình yêu thương là thứ tình cảm tốt đẹp nhất mà con người dành cho nhau, nó giúp cho con người gần gũi nhau hơn, biết quan tâm , chia sẻ…và làm cho cuộc sống có ý nghĩa hơn.

Được sự nhất trí của Phòng Giaó dục và đào tạo thành phố Ninh Bình, chiều ngày 23 tháng 12 năm 2020 trường Tiểu học Ninh Phúc phối hợp với trung tâm Sudulki edu Việt Nam tổ chức chương trình ngoại khóa với chuyên đề “Giá trị yêu thương” với sự công tác của bà Vũ Thùy Linh – Giám đốc Công ty TNHH Sudulki Việt Nam và thầy Trần Thanh Tuấn – Giảng viên Trung tâm Kĩ năng sống cùng tổ chức chuyên đề. Nhà trường rất vinh dự được đón nhận sự có mặt của rất đông đủ các bậc phụ huynh học sinh, các thầy cô giáo và toàn thể các em học sinh toàn trường về tham dự.

Chương trình là một hoạt động bổ ích và thiết thực giúp các em học sinh hiểu hơn về ý nghĩa của tình yêu thương, của lòng biết ơn, hiếu thảo. Bên cạnh đó các em dược cảm nhận sâu sắc hơn những giá trị yêu thương mà các em đang có, những tình cảm tốt đẹp mà các em được đón nhận từ ông bà, bố mẹ, thầy (cô) giáo… để từ đó các em biết nói những lời yêu thương, biết sống một cuộc sống có “giá trị”.

                                       Màn khởi động hào hứng và sôi động của thầy Tuấn cùng các em học sinh

Mở đầu chương trình thầy Trần Thanh Tuấn cùng các em học sinh đã có màn khởi động vô cùng hào hứng và sôi động. Màn khởi động đã làm cho bầu không khí nóng bừng, các em học sinh với tinh thần vô cùng sảng khoái, vui tươi, phấn khởi như quên hết những lo âu mệt nhọc sau những buổi học căng thẳng. Đặc biệt, thông qua hoạt động khởi động các em được củng cố lại một số kĩ năng: Kĩ năng làm người lịch sự; Kĩ năng chỉnh sửa trang phục; Kĩ năng năng phản ứng nhanh nhạy; Cảm thụ âm nhạc…

                                                                                           Các em học sinh tham gia hoạt động sôi nổi

Rất nhiều em đã được thể hiện hết mình, các em mạnh dạn, tự tin trên sân khấu với những phần quà vô cùng sứng đáng trên tay.

                                                                   Các em học sinh phấn khởi khi được nhận quà

Sau phần khởi động sôi động đó là một câu chuyện về lòng yêu thương giữa người mẹ và cậu con trai trong một gia đình có hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Thầy giáo đã chia sẻ với tất cả các bạn học sinh trong suốt quãng thời gian dài 45 phút. Cả sân trường bỗng lắng xuống, yên tĩnh đến lạ thường. Từng làn gió nhẹ của buổi chiều mùa đông thoảng qua mơn man lên từng mái tóc, lướt qua rên từng khuôn mặt, ánh mắt các em. Cảm giác trầm tư đến kì lạ. Ai cũng chăm chú lắng nghe, mặc dù đó không phải là một câu chuyện cổ tích, cũng không phải là một bộ phim hoạt hình hay một trò game ưa thích nào đó mà hàng ngày các em chăm chú đón xem – Đó là một câu chuyện rất đỗi đời thường của một người mẹ có tấm lòng yêu thương con trai của mình vô bờ bến. Tuy nhiên cậu con trai lại không cảm nhận được điều ấy, cậu luôn cảm thấy xấu hổ về hoàn cảnh nghèo khó của mình, luôn cảm thấy mình thua thiệt bạn bè cùng trang lứa khi mà bạn cậu có chiếc áo mới hay đôi giày đẹp thì cậu lại ao ước và so sánh… Cậu về nhà trong tâm trạng bực bội, cậu cho rằng mẹ là người không thể đem đến cho mình một cuộc sống đủ đầy như các bạn. Trong khi hàng ngày, mẹ cậu phải đi lượm ve chai, đi thu gom phế liệu mà người ta không dùng nữa…Trong một lần, mẹ lựa được trong những món đồ mà người ta cho mẹ một đôi giày mà với mẹ nó còn rất đẹp và mới. Bà bắt đầu nghĩ đến cậu con trai của mình, bà tưởng tượng ra khuôn mặt phấn khởi và hạnh phúc khi cậu được món quà này từ mẹ. Bà đem về đưa cho con và nói: “Đó là đôi giày mẹ lựa được từ đống đồ người ta cho mẹ. Nó còn mới và đẹp lắm con à!” Thay vì thái độ biết ơn và lời cảm ơn dành cho mẹ. Cậu con trai đã lỡ buông những lời nói trách móc làm cho mẹ buồn lòng. Nhũng giọt nước mắt lăn dài trên má mẹ… Đôi giày đó tuy không phải mẹ mua từ cửa hàng nhưng với mẹ nó không khác gì một đôi giày mới chính hiệu. Phải chăng vì hoàn cảnh cơ cực, vì điều kiện cuộc sống hay vì ông trời không cho bà một nguồn sức khỏe dồi dào để bà có thể làm những công việc kiếm được nhiều tiền hơn để lo cho con một cuộc sống tốt đẹp đầy đủ hơn. Nhưng có một điều không bao giờ thay đổi, không bao giờ vơi đi đó là tình yêu thương mà bà dành cho người con trai yêu quý của mình. Nghe đến đây trên gương mặt của các em học sinh ai cũng buồn rầu, nhìn sâu vào từng ánh mắt các em tôi nhận thấy đã có những giọt nước mắt đang trực trào rơi… Cảm giác như các em đang chính là người con trai trong câu chuyện vậy.

Câu chuyện tiếp tục được chia sẻ đến tất cả các em bằng sự hăng say của thầy Tuấn. Các em ngồi chăm chú theo dõi đoạn kết đầy cảm xúc. Bằng tất cả tình yêu thương vô bờ dành cho con. Bà mẹ đã cố gắng làm việc nhiều hơn. Bà đã dùng toàn bộ số tiền mình giành dụm được mua cho cậu con trai một đôi giày mới và chiếc áo sơ mi mà bấy lâu nay cậu hằng mong ước. Nhưng…. Cậu đâu biết rằng đó cũng là lần cuối cùng cậu nhận được quà từ mẹ. Cậu đi học về gọi mẹ nhưng mẹ cậu đã không bao giờ có thể đáp lại cậu được nữa. Mẹ cậu đã ra đi mãi mãi do căn bệnh suy tim bấy lâu nay. Cậu gào góc và cất tiếng gọi mẹ liên hồi…. Mẹ ơi… mẹ ơi… con không cần quần áo mới nữa, con không cần giày mới nữa. Con chỉ cần mẹ thôi… Câu chuyện thật cảm động. Những giọt nước mắt các em học sinh lăn dài trên má.

Nhiều em cất tiếng khóc nấc lên từng tiếng. Câu chuyện đã chạm đến đáy lòng, đến tình cảm yêu thương thiêng liêng – tình mẫu tử. Câu chuyện đã giúp các em nhận ra tình cảm mà cha mẹ bấy lâu nay luôn dành cho mình. Đáp lại, bản thân các em nhận thấy mình chưa phải là đứa con ngoan khi hàng ngày đến lớp vẫn còn lười học, vẫn còn gây lộn trong trường, vẫn còn nói chuyện riêng … hay về nhà chưa biết giúp đỡ cha mẹ công việc phù hợp với sức của mình, nhiều em về nhà mẹ vẫn còn ngồi bón cho từng miếng cơm… Phải chăng tâm hồn các em đang bị đánh thức, các em chợt nhận ra rằng có nhiều lúc bản thân đã để bố mẹ buồn lòng, bố mẹ phải la mắng hay thậm chí đã phải dùng đến đòn roi vì những lỗi lầm mình gây ra. Các em nhìn thấu được khi ấy bố mẹ đã buồn thế nào. Những giọt nước mắt cứ thế lăn dài trên má… Không ai ngại ngùng, không ai xấu hổ cả bởi đó là cảm xúc mà tất cả các em ai cũng có và ai cũng trào dâng lúc này.

Những giọt nước mắt các em học sinh lăn dài trên má

Cuối buổi, chương trình đã tạo cơ hội cho các em được trực tiếp nói những lời yêu thương dành cho cha mẹ của mình. Mỗi cuộc điện thoại kết nối yêu thương giữa các em và cha mẹ các em là mỗi lần cả cô và trò chúng tôi rớt những giọt nước mắt vì xúc động. Dường như lúc này ai cũng quên hết bản thân mình là ai: Cô – trò; Các em học sinh lớp dưới hay các anh chị học sinh khối lớp trên. Chúng tôi như ở cùng một cương vị đó là người con đang nhớ và nghĩ về cha mẹ của mình bằng tất cả lòng biết ơn và tình yêu thương từ sâu trong trái tim. Tình cảm ấy như luôn ẩn sâu trong tâm trí của mình mà hôm nay mới có cơ hội để chia sẻ và vỡ òa cảm xúc.

                                                Các em học sinh bày tỏ tình cảm dành cho cha mẹ của mình

Bầu không khí thật lắng đọng! Có lẽ lúc này ai trong số các em cũng đang có những dòng suy nghĩ cho riêng mình nhưng đều hướng về cha mẹ. Mong rằng các em sẽ luôn là những người con ngoan, trò giỏi để xứng đáng với tình yêu thương mà gia đình, cha mẹ và các thầy cô giáo đã dành cho các em./.

                                                                                              Hoàng Thị Mỹ Hạnh

Bài viết liên quan